
Cơn mưa kéo dài trong chiều, cơn mưa đầu tiên bắt đầu 1 hành trình luân chuyển theo mùa như vốn dĩ nó phải hiện diện...hết Xuân, tới Hạ, cuối Thu, và Đông ....
Những ngày mưa...nó gợi lên trong em thật nhiều nỗi nhớ và cảm xúc, em chưa hề quên được đêm mưa ấy . Có chăng là chỉ cố dặn lòng hãy ráng mà quên đi. Những hạt mưa nhẹ nhàng và mỏng manh đến thế nhưng tại sao trong từng nỗi nhớ thì nó lại nặng đến trĩu lòng như vậy...
Trong từng đêm mưa em hạnh phúc và ngọt ngào khi có anh, lang thang qua từng con phố, hồn nhiên vui đùa say mê cùng trời đất, lạnh run người nhưng thật thú vị biết bao, vì em biết rằng em đang thật sự sống và được sống. Như được trở về với thời thơ ấu ngây thơ, sống với 1 tâm hồn thánh thiện và thầm cảm ơn trời đã cho em gặp anh...
Ngày bên anh, em mong chờ những cơn mưa gieo rắc thật nhiều, bởi vì em biết 1 điều rằng, được anh ôm trong vòng tay khi ngoài trời trở lạnh thật ấm áp biết bao nhiêu, em cảm nhận hạnh phúc như mãi mãi...
Để rồi đến hôm nay nghe tiếng mưa như tiếng lòng đang thổn thức, đau đớn và xót xa cho một thời mộng đẹp đã qua...
Em sợ! Sợ thật sự những cơn mưa quá lớn và tiếng mưa quá day dứt làm em không thể nào ngăn được những dòng nước mắt tuôn rơi trong nỗi nhớ anh đến tận cùng...
Mưa ơi! có thể xua tan trong em nỗi nhớ anh không...em muốn lang thang dưới mưa để mưa xoá hết trong em, đừng để em phải nhớ thêm nữa, phải đau thêm nữa...Mưa Ơi!!!
Đôi mắt đẫm ngước nhìn trời khấn nguyện
Chờ tiếng mưa gieo rắc xuống tâm hồn
Xóa tan hết những nỗi đau còn đó
Trả lại em trái tim trắng trong ngần
Cho em mang nặng đời tình lỡ
Để rồi vội vã bước ra đi
Không quay mặt... không chào từ biệt
Để em làm thơ khóc biệt ly...
NMQK
20h00 PM / 23-3-11